Đạo diễn:
Diễn viên: LƯU DIỆC PHI - HUỲNH HIỂU MINH
HOA BẤT TỬ
Luật sư VƯƠNG TRƯƠNG VINH - HUỲNH HIỂU MINH
Tiểu thư KIM MỸ KIỀU - LƯU DIỆC PHI
 | Hình này đã được thu nhỏ. Click vào thanh này để xem hình gốc. Kích thước hình là 640x861. |
Bạn của VƯƠNG TRƯƠNG VINH - HOÀNG THẠCH - BEA YONG JUN
Bạn học của KIM MỸ KIỀU ( nữ) : LA ANH - KIM TEA HEE
HOA BẤT TỬ là 1 câu chuyện cảm động xoay quanh hai nhân vật chính :
VƯƠNG TRƯƠNG VINH và KIM MỸ KIỀU . Mọi chuyện bắt đầu từ 1 buổi chiều
mưa , năm mà bộ ba VƯƠNG TRƯƠNG VINH - KIM MỸ KIỀU - HOÀNG THACH đang ở
độ tuổi đẹp nhất trong đời ......
VƯƠNG TRƯƠNG VINH là 1 học sinh ưu tú , 1 lớp trưởng năng động và học
giỏi nhất lớp . Anh sống với mẹ trong một căn nhà nhỏ , tuy ko giàu có
nhưng hạnh phúc và đầm ấm . Tất cả những điều anh biết về ba là ông đã
qua đời khi anh còn rất nhỏ . Mẹ của anh , một mực yêu thương TRƯƠNG
VINH và coi anh là lẽ sống của mình . TRƯƠNG VINH học giỏi , điển trai
, được nhiều bạn nữ mến mộ nhưng anh chỉ chú tâm việc học và chưa bao
giờ làm mẹ anh buồn lòng . Anh mơ ước sẽ trở thành 1 luật sư nổi tiếng
và dự định thi vào đại học LUẬT .
Cùng lớp với TRƯƠNG VINH là HOÀNG THẠCH - cậu bạn thân từ thưở nhỏ .
HOÀNG THẠCH là 1 quý công tử con nhà giàu có nhưng tính tình hiền lành
, nhân hậu . HOÀNG THẠCH học không giỏi , cũng ko đẹp trai nổi bật như
TRƯƠNG VINH nhưng do tính tình đôn hậu , anh cũng chiếm được cảm tình
của bạn bè trong lớp . HOÀNG THẠCH và TRƯƠNG VINH là đôi bạn thân thiết
, bất kể khác biệt giàu nghèo , tình bạn vẫn trong sáng .
1 ngày kia , trong lúc TRƯƠNG VINH đợi xe buýt thì cơn mưa ập đến . Anh
đứng trú mưa ngay trạm , vừa lúc đó , xe buýt dừng và hai cô gái bước
xuống . Do trời mưa lại bước hụt chân , 1 trong hai cô bị vấp . TRƯƠNG
VINH trông thấy vội chạy lại đỡ , bất ngờ đường trơn cô gái té xấp lên
người TRƯƠNG VINH còn anh thì ngã ngửa xuống đất . Trong khoảnh khắc ,
ánh mắt TRƯƠNG VINH nhìn cô gái , kịp nhận ra 1 khuôn mặt xinh đẹp thần
tiên , tim anh xao xuyến ko tả nổi . 1 cảm xúc ngang qua như là sét
đánh . Bỗng nhiên cô bạn đi cùng la lên : " 2 người có sao ko ? " Lúc
đó cả hai mới định thần , cô gái ngượng ngùng bỏ đi thẳng ko quay đầu
lại . TRƯƠNG VINH nhìn theo , ngơ ngẩn mãi ko thôi . Anh mong sao gặp
lại cô gái đó và có lẽ như là duyên phận , cô ấy chạy đi mà ko biết đã
đánh rơi tấm thẻ học sinh đề tên KIM MỸ KIỀU , hoc lớp 11 cùng trường
TRƯƠNG VINH . Anh cầm lấy tấm thẻ , nâng niu như châu báu .
Về nhà , TRƯƠNG VINH kể lại cho HOÀNG THẠCH nghe . HOÀNG THẠCH thấy
cũng bất ngờ nhưng khuyên TRƯƠNG VINH quên cuộc gặp gỡ tình cờ đó đi .
Chút cảm xúc thoáng qua cũng chẳng nói lên điều gì . Tuy nhiên , TRƯƠNG
VINH ko thể quên đi dễ dàng , anh và HOÀNG THẠCH cũng đi tìm cô gái
trong cả khối lớp 11 nhưng vì quá đông , cuối cùng tìm ko ra . Mọi
chuyện tưởng như sẽ đi vào quên lãng ...
1 ngày đẹp trời , trường của TRƯƠNG VINH tổ chức lễ hội định kì hàng
năm . TRƯƠNG VINH và HOÀNG THẠCH vốn ko hứng thú với lễ hội này vì nó
ko lớn mà phần âm nhạc " cây nhà lá vườn " rất buồn ngủ . Trong lúc lấy
vé phát động các bạn mua ủng hộ , TRƯƠNG VINH thoáng thấy cái tên quen
thuộc KIM MỸ KIỀU trong chương trình độc tấu violong . Tim anh đập rộn
ràng , cuối cùng ông trời cũng để anh gặp lại cô . TRƯƠNG VINH lấy 2 vé
cho anh và HOÀNG THẠCH .
Hôm lễ hội , TRƯƠNG VINH vì phụ mẹ dọn hàng nên đến trường vào sát giờ
biểu diễn . Lúc đó hoa đã được bán hết sạch . TRƯƠNG VINH muốn mua 1 bó
tặng người con gái biểu diễn đàn violong nhưng anh đã đến trễ , đành
bước đi mà ko giấu được vẻ tiu nghỉu thất vọng . Bất ngờ , người bán
hoa goi anh lại nói có 1 bông hoa đặc biệt , hoa hồng tím quý hiếm được
sấy khô nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp nồng nàn , ko bao giờ héo úa . KHách
đặt ngày hôm qua nhưng ko ghé lấy , thấy TRƯƠNG VINH tha thiết nên chị
để lại cho TRƯƠNG VINH . Nhìn bông hoa , ngắm vẻ đẹp kiều diễm trong
màu tím thủy chung sẽ ko bao giờ héo tàn , anh khẽ thốt lên : " HOA BẤT
TỬ " .
TRƯƠNG VINH phấn khởi chạy vào phía hội trường , nơi MỸ KIỀU sẽ kéo đàn
ở đó . Chỗ ngồi đã hết , anh đến trễ nên phải đứng mà thưởng thức âm
nhạc . HOÀNG THẠCH có được chỗ ngồi nhưng thấy TRƯƠNG VINH đứng cũng ko
đành ngồi 1 mình , nhường ghế cho 1 bạn nữ khác . 2 người chờ ròng rã
suốt 2 tiếng đồng hồ mà KMK vẫn chưa xuất hiện . TV nói :" tội nghiệp
cậu , tại tớ mà phải đứng chầu chực như vậy "
" Có gì đâu , tại tớ tò mò muốn xem người đẹp nào đã làm trái tim cậu điên đảo " HOÀNG THACH đáp .
Chờ mãi , cuối cùng ông trời cũng cho toại nguyện . KIM MỸ KIỀU xuất
hiện , đôi bàn tay yêu kiều nhẹ nhàng kéo đàn violong , từng tiếng nhạc
réo rắt làm say đắm lòng người . Đôi mắt người kéo đàn đẹp ko tả xiết ,
nồng nàn tha thiết theo từng âm điệu vang lên . Cảnh người thiếu nữ kéo
đàn đẹp như tranh vẽ , in đậm trong tâm khảm và trái tim VƯƠNG TRƯƠNG
VINH trong suốt quãng đời còn lại . Tiếng nhạc trong trẻo của người con
gái đẹp thánh thiện đã vương mãi trong lòng anh , ko ngày nào anh quên
trong suốt 10 năm đằng đẵng phải xa cô .....
TRƯƠNG VINH ngồi nghe nhạc trong sự mê đắm âm thanh và cả hình ảnh
người kéo đàn . Đâu đó vang lên tiếng xì xào " Thì ra là KIM MỸ KIỀU "
, " Cô ta là thiên kim tiểu thư của giám đốc KIM " , " Nghe nói nhà
nàng giàu lắm , được học violong từ nhỏ " , " Gia đình danh giá lắm " ,
" Hoàn mỹ thế kia chắc với ko tới " , " Nghe nói mẹ mất rồi , ở với dì
ghẻ, gIa đình ko yên ấm lắm " , " Tội nghiệp , giàu mà thế cũng bất
hạnh " .
Mỗi người 1 câu nhưng đã vẽ nên bức tranh hoàn chỉnh về gia cảnh của cô tiểu thư xinh đẹp cao quý KIM MỸ KIỀU .
Phần biểu diễn của KIM MỸ KIỀU ko kéo dài , khi đã chấm dứt TRƯƠNG VINH
vẫn ngẩn ngơ . Khi lễ hội tuyên bố bế mạc , TRƯƠNG VINH chạy ra sau hậu
trường tặng hoa cho MỸ KIỀU . Bất ngờ nhìn thấy anh , cô vừa mắc cỡ lại
bối rối nên bỏ chạy , anh đuổi theo luống cuống dúi bông hoa vào tay cô
. Lúc đó TRƯƠNG VINH chỉ mới 18 tuổi , có những vụng về dễ thương của
cảm xúc ban đầu . " Hoa này ko bao giờ tàn , mong em đừng bỏ nó " . TV
Nói rồi lại chạy đi , mặt đỏ tía tai khiến MK vừa mắc cỡ lại vừa buồn
cười . Và cô đã giữ bông hoa bất tử đó trong suốt cuộc đời mình , trong
suốt 10 năm sau này khi cô và anh xa nhau .....
Tạm ngừng đến đây , sẽ pót tiếp , bà con vui lòng cho biết ý kiến . Bật mí chút khúc sau :
Cuộc đời luôn chứa đựng bất ngờ ..... Sau 4 năm du học , TRUONG VINH
quay về là hồi hộp gặp KIỀU KIỀU . ANH tâm sự : trong đời chỉ có 3 điều
ước , 1 là mẹ anh sẽ được hạnh ph1uc sôốt quãng đời còn lại , 2 là
thành đạt , 3 là ..... anh nhìn cô ko nói nên lời , nhưng ánh mắt trào
dâng 1 tình yêu vô hạn ..... Do ngượng ngùng nên TRƯƠNG VINH bảo sẽ nói
vào 1 dịp khác , MỸ KIỀU lúc đó ko biết điều ước cuối cùng của anh là
gì , nhưng vẫn vui vẻ nói rằng cô tin chắc chắn 3 điều ước của anh sẽ
thành hiện thực ........ đoạn sau KMK kết hôn với HOÀNG THẠCH .....
trương vinh đau khổ đến tột đỉnh .... Suốt bao năm du học vẫn 1 lòng
yêu em , tại sao ông trời lại an bài như vậy ...... Điều ước cuối cùng
, MƠ ƯỚC CÓ EM , em đã nói sẽ thành hiện thực , tại sao lại có ngày hôm
nay ?
Vâng , sự thật phũ phàng nhưng cuộc đời chưa dừng ở đó . Vì sao số phận
dun rủi cho KIM MỸ KIỀU lấy HOÀNG THẠCH và điều ước cuối cùng của
TRƯƠNG VINH có cơ hội thành hiện thực ? Mời các bạn tiếp tục đón xem
phần sau .
Ghi chú chút : mình viết fanfic này theo cách của mình , chưa tham khảo
cách viết fanfic trên diễn đàn này . Có gì sẵn lòng nghe mọi người góp
ý . Chân thành cám ơn .