Đạo diễn: Nguyễn Võ Nghiêm Minh
Diễn viên: Lê Thế Lữ - Nguyễn Thị Kiều Trinh - Nguyễn Hữu Thành - Kra Zan Sram
Mùa len trâu là bộ phim đầu tay của đạo diễn Việt kiều Nguyễn Võ Nghiêm Minh được khởi quay tháng 9 năm 2003. Mùa len trâu có kinh phí khoảng hơn 1 triệu USD, với sự tham gia của ba hãng: Hãng phim Giải phóng Việt Nam, 3B Productions Pháp và Novak Prod Bỉ. Bộ phim được trình chiếu ở Pháp với tên Gardien de buffles và ở Mỹ với tên Buffalo boy.
Chuyện phim dựa trên tác phẩm Mùa len trâu trong tập truyện Hương rừng Cà Mau của nhà văn Sơn Nam, kể về cuộc sống của những người nông dân miền Nam đầu thế kỷ 20. Mỗi khi mùa mưa về, nước tràn ngập mọi nơi, có những người làm nghề "len trâu", đưa trâu đi tìm cỏ để sống qua mùa lũ.
[sửa] Giải thưởng
Mùa len trâu đã tham dự gần mười liên hoan phim khu vực và quốc tế và đã dành được những giải thưởng đáng kể:
[sửa] Xung quanh bộ phim
Đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh vốn là một tiến sĩ vật lý và đây là bộ phim đầu tay của ông:
"...Tôi thường tìm cách trốn thoát cái chết chóc, đau khổ của chiến tranh bên ngoài bằng cách ráng đi vô coi phim.
Vì ba tôi là quản lý rạp phim nên những người gác cửa rạp họ biết và để
tôi vào xem không có gì khó khăn lắm. Xem phim, ngoài việc là phương
tiện để tôi trốn thoát cái đau khổ của cuộc chiến tranh bên ngoài kia,
nó còn là cửa sổ để tôi nhìn ra thế giới bên ngoài. tôi xem phim Ấn Độ, Trung Quốc, Mỹ, Pháp... Trong cái nhìn của một đứa trẻ tám, chín tuổi thì ấn tượng đó rất là sâu đậm. Nhưng không chỉ ở Việt Nam mà cả ở Âu châu, ngay cả ở Mỹ cũng vậy, sống bằng nghề làm phim không là chuyện vô cùng khó khăn nên tôi đành tạm gác cái đam mê của mình lại.
Tôi chợt nghĩ, một là mình làm phim bây giờ, hai là mình chắc
phải lãng quên giấc mơ này. Và tôi phải quyết định, không hẳn là bỏ hẳn
ngành vật lý của mình, nhưng tôi phải giảm bớt vai trò của công việc
vật lý để bắt đầu đi học làm phim và làm các phim ngắn. Rồi tôi bắt đầu
viết kịch bản phim Mùa len trâu. Kịch bản viết rất là nhanh, tôi nhớ
rằng tôi viết trong vòng khoảng 30 ngày. Tôi rất vui là kể từ khi viết
kịch bản, bắt tay vào làm phim thì hầu như không có nhiều thay đổi."
Nhà văn Sơn Nam:
""Len" trong tiếng Khmer có nghĩa là đi tự do, "len trâu" có nghĩa là cho trâu đi tự do. Ở đây nước lụt,
nước lụt từ 1m đến 4m. Người ta ở nơi lụt, người ta không có chỗ ở là
phải, và trâu cũng không có chỗ ở. Cho nên nó phải đi đến những vùng
đất cao để có cỏ cho nó ăn. Ở nhà tối nó ngủ không được, ngủ với nước
sao mà ngủ được, và trưa thì làm sao cho nó ăn, cỏ đâu ra mà cho nó ăn.
Người nuôi trâu, chủ nhà có trâu, phải đưa trâu đến vùng đất cao. Làm
sao người làm ruộng nuôi trâu? Muốn nuôi trâu thì phải lùa trâu đi.
Ngày thường trời nắng, nuôi trâu trong chuồng. Đến ngày trời mưa thì
phải lùa trâu đi. Vì vậy cho nên phải đem trâu đi chỗ khác. Đưa trâu
đến vùng bảy Núi. Nhưng nó xa nhà mình đến 30 – 40 km, xa quá sao mà
đưa đi. Vì vậy, mình phải đưa nó đi lòng vòng, ăn hết cỏ chỗ này, nước
lên, thì đưa trâu sang chỗ khác. Có khi đến ba bốn tháng mới đưa trâu
về. Trâu dẫn đi phải có người giữ. Trâu không dẫn đi thì phải mướn
người ta giữ. Người nghèo mướn ai bây giờ? Vậy thì để con cái đi giữ
nó. Ngày trước trẻ con đi theo con trâu, áo quần không có, mùng mền
không có, gạo cơm thiếu, đó là cả một chuyện khó khăn. Vì vậy đối với
chúng tôi dân miệt dưới, tôi là dân miệt dưới, đó là một bài học cho
thanh niên trở thành người lớn. Nhưng mà trẻ con ở đó không có được đi
học. Học với ai. Thằng dốt học với thằng dốt, thằng du côn học với
thằng du côn. Tôi rất hãnh diện, vì tác phẩm tôi viết đã gần 50 năm
rồi, nhiều anh em tính làm phim, nhưng nghĩ làm hông nổi. Thời buổi này
đâu còn trâu, máy cày hết rồi, thành ra tôi để đó coi, chờ xem. May mà
có anh Nguyễn Võ Nghiêm Minh, ổng làm sao mà ổng có tiền ổng mướn trâu,
thiên hạ sợ quá. Chứ làm sao thằng cha này có tiền mướn ba bốn trăm con
trâu để đóng phim, dân làm phim Sài Gòn ngán Nguyễn Võ Nghiêm Minh, tưởng cha này là tỷ phú Việt kiều Mỹ hay gì đó.
Tôi hãnh diện, được thấy cái phim này, đối với đồng bào ở đồng bằng sông Cửu Long,
tôi đã trả được một món nợ tinh thần. Tôi là một đứa con có hiếu với
dân ở dưới. Tôi hy vọng các anh có phương tiện, phải làm sao chiếu ở
dưới cho nhiều, và băng video in ra bán rẻ cho dân ở dưới coi. Họ sẽ
rất hài lòng, họ thấy việc hợp tác giữa Việt, Pháp và Bỉ có kết quả rất
lớn."