Đạo diễn:
Diễn viên: Thái Thiếu Phần, Trần Gia Huy, Trần Bội Sang, Hà Bảo Sanh
Lời đề tựa:
[Yêu nhiều tất sinh hận nhiều. Có nỗi hận nào
như nỗi hận một đêm bạc trắng tóc. Có tình yêu như tình yêu của Bạch
Phát Ma Nữ… Hận và Chân tình…]
“Xem Kungfu chi vương khiến tôi chợt có một
cảm giác rất lạ, khi nhìn ánh mắt đầy hận thù của Bạch Phát Ma Nữ mà Lý
Băng Băng đã diễn rất tốt ở trong phim. Hiện về trong tôi là kí ức tràn
ngập hình ảnh, đôi lúc rõ nét, đôi lúc lại tràn đầy điểm sáng mơ hồ, về
những phiên bản phim về Bạch Phát Ma Nữ mà tôi đã từng xem.
Tôi xem 4 phim có nhân vật Bạch Phát Ma Nữ, nhưng có lẽ thích nhất vẫn
là phiên bản tôi xem lần đầu tiên, bộ phim từ thời tôi học lớp 3, cái
thời xem băng chứ chưa có đầu vcd, dvd thông dụng như bây giờ.
Những cuốn băng dày cộp, những thước phim cũ kĩ, những kí ức bị xước
theo thời gian, nhưng vẫn khiến tôi ấn tượng một cách kì lạ, và nhớ đến
mê người… về một người con gái, với mái tóc dài trắng xoá…”
Kí ức đầu tiên xoáy về trong tôi là hình
ảnh đêm tối mịt mùng, một cậu bé chạy hối hả, ngã xuống lớp cỏ, ánh mắt
sợ sệt… Xung quanh, tiếng chó sói tru dài từng hồi thê thiết… Nhưng rồi
tiếng sói im bặt, khi xuất hiện một tiếng sáo. Tiếng sáo vi vu thiết
tha bao trùm khắp không gian, và chủ nhân của tiếng sáo ấy, không ai
khác là một cô bé với mái tóc đen dài, đôi mắt lạnh lẽo quạnh quẽ như
nước hồ mùa thu, đôi mắt tràn đầy cô đơn. Họ đã gặp nhau như thế…
Kí ức tiếp theo… cũng lại là tiếng sáo,
cũng cô bé ấy, nhưng giờ đây đã là một thiếu nữ, vẫn đôi mắt quạnh quẽ
cô đơn… thổi sáo trong một trận chiến giữa Tà phái và Chính đạo. Và
chàng trai năm nưa cũng chiến đấu ở trong đó, chàng là người của Chính
đạo. Nàng là người của Tà phái. Họ không cùng đi trên một con đường như
lối mòn ngập cỏ năm xưa ấy nữa… họ đến từ hai nơi khác nhau, thậm chí
là đối lập nhau…
Họ vốn dĩ đã không nên yêu nhau, không nên
đến với nhau, như nước không thể bao dung được lửa, như Chính đạo không
thể không chống lại Tà phái. Giá như thế… giá cứ để mọi thứ như thế,
giá họ đừng đến với nhau, đừng nhung nhớ nhau.. thì tất cả đã khác…
Nhưng ở đời, mấy ai dám chắc được một chữ “đừng”… Chàng và nàng… yêu
nhau một cách chân thành và giản dị, hệt như tiếng sáo năm xưa… du
dương và tha thiết. Ánh mắt nàng lúc này không còn cô đơn nữa, nó ấm
áp… tràn ngập yêu thương.
Để ra khỏi Tà phái, để đến được với người
yêu, nàng đã phải trả một cái giá rất đắt. Tôi không sao quên được con
đường dài ánh lên sắc than hồng. Nàng phải bước trên con đường rải bằng
than hồng ấy, xung quanh là những thành viên của Tà phái xếp thành hai
hàng… Nàng phải bước đi, phải cố gắng đi, không được chống cự lại mọi
người. Và bằng tình yêu, bằng một hy vọng mãnh liệt, nàng đã bước qua
được con đường ấy, với bàn chân bỏng rát và thân thể bầm dập vì bị
đánh… Nhưng nàng đã mỉm cười, nàng hạnh phúc, vì con đường mình đã
chọn. Bây giờ, nàng được tự do… Tiếng sáo được tự do..
Nhưng mộng tưởng hạnh phúc bị chà đạp một
cách thảm thương, chàng không thể đến với nàng, khi những người thân,
những sư môn trong Chính đạo của chàng bị Tà phái tàn sát, và cho dù
nàng có rời khỏi đó, thì nàng cũng không thể chối bỏ quá khứ, chàng
không thể đến với nàng. Nàng bị hiểu lầm rằng đã tham gia cuộc tàn sát
ấy… Chàng trai vì quá đau đớn và hận thù mà đã chống lại nàng. Bị một
nhát kiếm của người yêu, nàng không chết nhưng trái tim thì rỉ máu, nỗi
hận thù hoà vào nước mắt. Nàng khóc trọn một đêm, và sáng hôm sau, nàng
giật mình soi mình xuống dòng nước, mái tóc đen năm nào nay đã bạc
trắng…
Mái tóc bạc trắng… chỉ trong một đêm.
Những kí ức sau đó thật lộn xộn và mơ hồ,
tôi chỉ nhớ lại được Bạch Phát Ma Nữ điên cuồng giết người, hận đàn
ông, luôn chăm chăm đi tìm thuốc giải cho mái tóc đen lại như cũ… Còn
chàng, khi biết được sự thật, chàng ân hận, vượt qua muôn trùng con
đường, muôn trùng khó khăn, leo qua biết bao chặng núi cao phủ đầy
tuyết, chỉ vì truyền thuyết về một bông hoa, bông hoa ngàn năm mới nở
một lần ở trong băng giá nơi đỉnh núi cao nhất kia, bông hoa có thể
khiến mái tóc người chàng yêu đen trở lại. Tôi thấy thương cảm vì những
nỗ lực mà chàng đang làm, sao chàng có thể vì một truyền thuyết, mà
gian nan đến chừng ấy… cũng như nàng, vì người mình yêu mà bước lên
than hồng…
Cuối cùng, chàng đã tìm thấy bông hoa ấy,
nhưng bông hoa không thể làm mái tóc kia đen trở lại, cũng như những
vết thương chẳng thể liền…
Mái tóc của nàng… mãi mãi không bao giờ
đen trở lại, mãi mãi không bao giờ còn có thể buông dài bên bờ suối,
khi nàng cất tiếng cười trong vắt bên cạnh chàng… Mãi mãi…
Khi xem phim đó tôi còn nhỏ quá, thậm chí
không nhớ nổi tên phim là gì, không nhớ nổi kết thúc rõ ràng, không thể
nhớ cuối cùng có phải chàng và nàng hạnh phúc bên nhau hay không, cái
tôi nhớ nhất… là tóc nàng bạc trắng, và không bao giờ đen trở lại được
nữa, là hình ảnh chàng gần như kiệt sức, trong tay cầm bông hoa, mỉm
cười nghĩ đến mái tóc đen của nàng… Tôi cũng không nhớ nổi môn phái của
chàng và nàng, đành mạn phép dùng từ “Tà phái” và “Chính đạo” để diễn
tả. Không hiểu sao, tôi lại ấn tượng về bộ phim ấy đến thế, cho dù kí
ức của nó tồn tại trong tôi cũng là những mảnh kí ức mơ hồ, chỉ đủ để
chắp lại thành một câu chuyện tình không rõ kết thúc.
Cái còn lại trong tôi, là những gì chàng
và nàng dám hy sinh cho người mình yêu, là những thứ mà hai con người
đến từ hai thế giới khác biệt dám vượt qua, họ đã bị mất mát, đã đau
khổ, nhưng rồi cũng nhận ra được chân tình.
Bỗng nhớ một câu nói năm xưa: “..thử chân
tình”. Phải rồi, chân tình là gì, chân tình, cho dù mái tóc nàng không
trở lại như xưa, nhưng nó khiến trái tim nàng ấm áp, khiến ánh mắt nàng
không còn day dứt vương vấn hận thù.
Cho dù là Hận tóc trắng – thì cuối cùng, cái tồn tại, vẫn là Chân tình.
------------------------
.:: Bạch Phát Ma Nữ ::.
------------------------
Bộ phim này xem lâu quá, tôi không nhớ rõ được hết tất cả, nếu
có ai biết bản Bạch Phát Ma Nữ này, làm ơn nói hộ tôi tên phim, tên
diễn viên. Thực ra tôi xem nhiều bản về BPMN, nhưng bản tôi yêu thích
vẫn là bản đầu tiên, những bản phim sau này, đặc biệt có một bản dùng
hình ảnh Bạch Phát Ma Nữ để nói về những câu chuyện dâm loạn, thực sự
không chấp nhận được, đã làm hỏng hình ảnh Bạch Phát Ma Nữ, một cô gái
hận tình đến mức bạc trắng cả mái tóc. Trong Kungfu chi vương, có lẽ bị
cắt xén qúa mức, nên có lẽ, nhiều người chẳng hiểu tại sao nhân vật này
lại hận đàn ông, lại có mái tóc bạc trắng… Nhân đây ghi chép lại vài
hồi ức, nếu có chỗ nào sai sót, rất mong mọi người bỏ qua, bởi lẽ chắc
do thời gian lâu quá, nên những kí ức có hơi nhạt dần…